Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

Gia tăng căng thẳng trên biển Đông khi Trung Quốc liên tục “quân sự hóa” hải cảnh

Tháng 6 vừa qua, Trung Quốc cũng đã đưa ra dự thảo sửa đổi luật để đưa lực lượng cảnh sát vũ trang nhân dân nằm dưới sự chỉ huy của Quân ủy Trung ương (CMC). Hải cảnh (CCG) là một bộ phận của lực lượng cảnh sát vũ trang Trung Quốc nên có thể cùng quân đội tham gia chiến đấu, tập luyện chung khi xảy ra chiến tranh. Mang danh là lực lượng chấp pháp “dân sự”, nhưng hải cảnh được biên chế nhiều tàu cỡ lớn, một số tàu có độ choán nước tương đương tàu khu trục. Nhiều tàu hải cảnh của Trung Quốc còn được trang bị cả pháo cỡ lớn cùng nhiều loại súng máy, pháo cỡ nhỏ, như tàu hải cảnh 3901 có cả pháo cỡ lớn loại 76 mm. Đặc biệt, một số tàu hải cảnh của Trung Quốc còn có nhà chứa, bãi đáp máy bay trực thăng và mang theo trực thăng chiến đấu đa nhiệm. Hải cảnh cùng với tàu dân quân về bản chất là lực lượng “quân sự” bán chính thức mà Trung Quốc điều động tiến hành hoạt động để củng cố cái mà Bắc Kinh gọi là “chủ quyền” trên biển. Các tàu hải cảnh của Trung Quốc thường xuyên có hành vi như một “lực lượng hung thần” chuyên gây rối ở Biển Đông. Năm 2019, tàu hải cảnh 3901 là một trong những tàu liên tục xuất hiện để hộ tống tàu khảo sát Hải dương 08 tiến hành các hành vi xâm phạm chủ quyền và thềm lục địa Việt Nam. Đầu năm nay, 1 tàu hải cảnh của Trung Quốc đã vô cớ đâm chìm 1 tàu cá Việt Nam ở khu vực gần quần đảo Hoàng Sa. Trả lời Thanh Niên ngày 5.11, TS Swee Lean Collin Koh (chuyên gia quốc phòng thuộc Trường Nghiên cứu quốc tế S.Rajaratnam, Singapore) nhận định: Cách đây không lâu, Trung Quốc đã sửa đổi luật phòng thủ quốc gia. Luật mới cho phép Bắc Kinh triển khai lực lượng vũ trang ở nước ngoài để bảo vệ điều mà Trung Quốc xem là lợi ích quốc gia. “Giờ đây, Trung Quốc tiếp tục sửa luật để cho phép lực lượng hải cảnh sử dụng vũ lực trên biển. Điều này cho thấy Bắc Kinh đang muốn tiến thêm một bước trong việc sử dụng “cơ bắp” để đảm bảo điều mà họ xem là “lợi ích” của Trung Quốc”, ông Collin nói. Vị này cũng đặt vấn đề: “Chưa rõ chi tiết cụ thể của việc tăng quyền hạn ở trên, nhưng xét trong bối cảnh hiện tại ở Biển Đông và biển Hoa Đông, diễn biến vừa nêu có khả năng gây mất ổn định. Thêm vào đó, khi Bắc Kinh vẫn phớt lờ phán quyết của Tòa trọng tài quốc tế đối với Biển Đông thì việc trao thêm quyền cho hải cảnh Trung Quốc như vậy sẽ làm gia tăng căng thẳng trong khu vực”. ND11

vấn đề nhân quyền từ câu chuyện Covid 19

Đại dịch Covid-19 đã và đang tác động nhiều chiều đến thế giới, song không vì thế mà nó làm giảm sự can thiệp thô thiển vì dụng ý xấu của các thế lực phản động, thù địch đối với tình hình nhân quyền Việt Nam hiện nay. Nhân câu chuyện của đại dịch Covid-19 một lần nữa trở thành mối quan ngại của toàn nhân loại, xin được phép luận bàn đôi điều về báo cáo nhân quyền năm 2020 của Bộ Ngoại giao Mỹ công bố ngày 11-3-2020 cái được gọi là báo cáo tình hình nhân quyền Việt Nam 2019. Không có gì thay đổi nhiều so với các năm trước, báo cáo vẫn lặp đi lặp lại những luận điệu cũ rích đến nhàm chán, kiểu như: “Việt Nam là một quốc gia độc tài, do một đảng lãnh đạo nên tình hình vi phạm nhân quyền rất đáng báo động” hay ở “Việt Nam không có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet”... Đến 9 giờ 40 phút ngày 9-11-2020, đại dịch Covid-19 đã xuất hiện tại 216 quốc gia và vùng lãnh thổ, khiến 50,728,891 người nhiễm bệnh và 1,261,971 người tử vong; hoành hành dữ dội ở tất cả quốc gia vốn được coi là cường quốc kinh tế thế giới, có nền y tế và trình độ đội ngũ y, bác sĩ, nhân viên y tế được xếp vào nhóm hàng đầu nhân loại, trong đó có Mỹ. Tổng thống Mỹ Donald Trump từng tuyên bố tẩy chay việc đeo khẩu trang lại phải lên sóng truyền hình kêu gọi người dân đeo khẩu trang để phòng bệnh; các biện pháp ngăn ngừa sự lây lan của dịch bệnh tại Mỹ liên tục vấp phải sự phản ứng gay gắt của dư luận và các nghị sĩ cả 2 đảng Dân chủ và Cộng hòa. Vì sao có chuyện ngược đời như vậy? Câu trả lời ở chính nội tại nền y tế được mệnh danh là số 1 thế giới. Chúng ta đều biết, mặc dù có trình độ y tế tiên tiến bậc nhất, song để được hưởng những điều ưu việt đó không phải dễ. Vì nền y tế đó không phải là nền y tế phục vụ toàn dân mà chỉ phục vụ những người giàu, có điều kiện, tức là nền y tế có sự lựa chọn rất khắt khe các khách hàng để phục vụ. Để được đưa một nghiên cứu mới trong y tế phục vụ mục đích nhân đạo - cứu người tại Mỹ ư? Xin thưa rằng, không phải dễ. Trước tiên, phải được sự đồng ý của Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (Center for Disease Control and Prevention - CDC). Còn nếu đã được CDC đồng ý ư, xin thưa còn phải qua chính quyền cấp bang nữa, vì ở Mỹ, ngoài luật liên bang còn có luật pháp của từng bang, mà đôi khi luật của bang lại đứng trên luật liên bang, dân gian ta thường hay gọi tình trạng này là “phép vua thua lệ làng”. Rồi muốn được xét nghiệm xem mình có nhiễm virus CoV không ư? Đầu tiên phải có tiền, nếu không có tiền thì đừng nghĩ tới. Tại Mỹ, không có chuyện khám bệnh bảo hiểm y tế, tất cả đều phải quy ra tiền, mà mức giá để được xét nghiệm khoảng 4-5 ngàn USD. Số tiền đó bằng cả 1 năm chi tiêu của người nghèo, người vô gia cư, thất nghiệp. Thử hỏi, đến chuyện ăn uống còn chưa biết thế nào, làm gì lo nổi ngần ấy tiền mà đi làm xét nghiệm. Cách ly lại càng là vấn đề nan giải, đau đầu với tầng lớp bình dân có thu nhập thấp tại Mỹ. Khi vào khu cách ly (bắt buộc hay tự nguyện) thì người bệnh, người nghi nhiễm bệnh đều phải trả 100% chi phí. Còn Việt Nam thì sao? Cả thế giới đều phải thừa nhận rằng, chúng ta đã rất kịp thời, mạnh mẽ, quyết liệt chỉ đạo phòng, chống dịch Covid-19 ngay từ những ngày đầu, khi nó mới chỉ là những ca bệnh lạ, xuất hiện tại Vũ Hán, Trung Quốc, chưa được chỉ mặt đặt tên là Covid-19. Người đứng đầu Chính phủ đã phát đi thông điệp, đồng thời chỉ đạo các bộ, ngành, địa phương phải “chống dịch như chống giặc”. Ở Việt Nam, mọi công dân đều được miễn phí xét nghiệm và buộc phải xét nghiệm nhằm kịp thời phát hiện xem có bị nhiễm Covid-19 hay không khi có triệu chứng hoặc đến, đi qua vùng có dịch, trong khi nền kinh tế Việt Nam chưa mạnh, đất nước Việt Nam chưa giàu. Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam nhiều lần khẳng định sẵn sàng hy sinh lợi ích kinh tế của đất nước để chăm lo sức khỏe và tính mạng nhân dân. Trả lời trên truyền hình, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố: “...với người Việt Nam, dù Nhà nước còn khó khăn nhưng chúng ta chưa thu phí điều trị với những trường hợp nhiễm bệnh”. Chính vì thế mà chúng ta đã tổ chức hẳn các chuyến chuyên cơ để đón công dân của mình từ các tâm dịch trên toàn thế giới trở về, trong sự ngỡ ngàng, khâm phục của thế giới. Đó không phải là bảo đảm nhân quyền, thực thi nhân quyền thì là gì? Rồi thì, cũng Việt Nam chứ không phải nơi nào khác, người bệnh được bảo đảm chỗ ăn, ở, ngủ nghỉ miễn phí trong các doanh trại, bệnh viện của quân đội, công an; được phục vụ các dịch vụ y tế miễn phí bởi các nhân viên y tế. Đó không phải bảo đảm nhân quyền thì là gì?... Quyền cơ bản nhất của con người là quyền được sống. Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã viết: “...một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc”; trong khi, thử tính lại xem, tại Mỹ, tính đến 9 giờ 40 phút ngày 9-11-2020 đã có 10,288,480 người nhiễm và 243,768 người tử vong vì Covid-19, đứng đầu thế giới cả về số ca mắc và ca tử vong. Điều đó cho thấy ở đâu nhân quyền và ở đâu không nhân quyền./. ND11

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2020

QUÂN - DÂN ĐỒNG SỨC, ĐỒNG LÒNG VƯỢT QUA GIAN KHÓ

Nhường nhà, nấu cơm giúp, chia sẻ lương thực cho các cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ tại các điểm xảy ra thiên tai là những hình ảnh đẹp, thể hiện tình cảm quân-dân gắn bó, làm ấm lòng trái tim chúng ta trong những ngày khó khăn của đất nước, khi liên tục phải hứng chịu thiên tai, mất mát. Hình ảnh bà con đồng bào dân tộc Pa Kô, Vân Kiều mang gạo, rau, thịt lên cổng Đoàn Kinh tế-Quốc phòng 337, tại xã Hướng Phùng (Hướng Hóa, Quảng Trị), tình nguyện nấu cơm phục vụ các cán bộ, chiến sĩ đang bất chấp mưa gió, ngày đêm nỗ lực tìm kiếm các nạn nhân mất tích vụ lở, khiến ai cũng cảm nhận được sợi dây tình cảm gắn bó như gia đình giữa bộ đội và nhân dân, hoạn nạn đều có nhau. Rồi ở xã Trà Leng, huyện miền núi Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam, nhiều gia đình hướng về đây bằng tất cả tấm lòng, họ nhường hẳn ngôi nhà của mình cho lực lượng bộ đội, công an sử dụng. Dù mưa lũ dài ngày, đường đi bị cô lập, đời sống còn nhiều khó khăn, nhưng người dân nơi đây vẫn mang thực phẩm đến nấu ăn phục vụ lực lượng cứu hộ... Không phải ngẫu nhiên mà người dân lại dành những tình cảm sâu đậm, sẵn sàng nhường cơm sẻ áo đến như vậy cho bộ đội. Bởi khi nhân dân cần, bộ đội luôn có mặt và khi bộ đội bất chấp hiểm nguy vì người dân, thì bà con lại tình nguyện làm hậu phương vững chắc cho bộ đội. Thương lắm hình ảnh những anh Bộ đội Cụ Hồ ngày đêm mở đường thông xe, nén đau thương đào bới bằng tay không, tìm kiếm từng thi thể người xấu số, bởi vậy người dân tình nguyện làm lực lượng hậu cầu tại hiện trường thảm họa, dốc hết sức cho nhiệm vụ. Bếp công vụ được dựng giữa rừng, ngày đêm đỏ lửa vì công cuộc tìm kiếm. Nhiều người dân hết xuống hiện trường động viên, cùng tham gia tìm kiếm, giúp đỡ gia đình các nạn nhân rồi lại đến phụ giúp làm bữa ăn cho lực lượng cứu hộ. Họ đều chung suy nghĩ: Người dân ở đây đa số đồng bào dân tộc thiểu số rất quý bộ đội, coi bộ đội như con. Thấy lực lượng bộ đội, công an lo cho dân, bà con mình cũng phụ giúp để họ có sức tìm kiếm đồng bào còn đang mất tích. Thấy bộ đội ở chật chội quá, mình mời họ về nhà, nhường cả chỗ ở. Với tinh thần làng bên kia mất mát đau thương, thì làng bên này họ có cái gì, có thực phẩm gì, họ đều chung tay. Vì dưới lớp đất ấy là đồng bào mình, ai cũng muốn sớm đưa các nạn nhân khỏi lớp đất đá lạnh lẽo, trở về nhà! Cùng với những nỗ lực của Đảng, Nhà nước, các lực lượng vũ trang, với sự đồng lòng của quân và dân, tôi tin tưởng rằng người dân miền Trung anh dũng sẽ vượt lên những khó khăn, hoạn nạn, thích ứng với thiên nhiên, giảm thiểu thiệt hại trong thời gian tới.

Nhận diện âm mưu, thủ đoạn chống phá Đảng, Nhà nước thông qua góp ý dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII

Hiện nay, đông đảo các tầng lớp nhân dân đang rất phấn khởi, hào hứng có những ý kiến đóng góp tâm huyết, trách nhiệm vào dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng thì một số người cố tình lợi dụng việc đóng góp ý kiến để xuyên tạc, tuyên truyền các luận điệu sai trái, thù địch. Vì vậy, việc nhận diện một cách đầy đủ âm mưu, ý đồ, thủ đoạn của các đối tượng từ đó chủ động triển khai các công tác, biện pháp phòng ngừa, ngăn chặn là rất cần thiết khi Đại hội XIII của Đảng đang đến gần. Việc lấy ý kiến của nhân dân vào dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng nhằm tập hợp và phát huy trí tuệ, quyền làm chủ của nhân dân tham gia đóng góp với Đảng trong việc hoạch định đường lối, chủ trương, quyết sách quan trọng của đất nước đến năm 2025, tầm nhìn đến năm 2030 và 2045, góp phần nâng cao chất lượng dự thảo các văn kiện trình Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng; củng cố, bồi đắp niềm tin của nhân dân đối với Đảng, làm cho ý Đảng hợp với lòng dân. Đồng thời, thông qua việc công bố, thảo luận, lấy ý kiến của nhân dân vào dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII góp phần tạo sự thống nhất cao về nhận thức, hành động và ý chí quyết tâm trong toàn Đảng, toàn dân và toàn quân thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng. Ngay sau khi các dự thảo văn kiện được công bố đã thu hút được sự quan tâm của đông đảo các tầng lớp nhân dân. Qua các phương tiện thông tin đại chúng, nhiều ý kiến đóng góp của đại diện các tầng lớp nhân dân đã đề cập nhiều nội dung quan trọng về định hướng sắp tới trên các lĩnh vực: Xây dựng Đảng và hệ thống chính trị, phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, khoa học và công nghệ... Tuy nhiên, bên cạnh những ý kiến đóng góp tâm huyết, trách nhiệm của đại đa số các tầng lớp nhân dân, vẫn còn một số người cố tình lợi dụng việc góp ý vào dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng để tuyên truyền các luận điệu xuyên tạc nhằm kích động các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước, chống phá Đại hội XIII của Đảng. Những người này đưa ra những luận điệu cho rằng: Dự thảo văn kiện Đại hội XIII của Đảng cũng chỉ là sự sao chép và biến tấu từ văn bản các đại hội trước, nội dung không có giá trị gì so với sự phát triển của đất nước mà ngược lại là nhân tố kìm hãm sự tiến bộ của dân tộc ta; văn kiện Đại hội XIII cũng chỉ là những vấn đề sáo rỗng, giáo điều, bảo thủ, khư khư ôm giữ chủ nghĩa Mác - Lênin để duy trì quyền lực của Đảng mà thôi... Từ đó, họ kích động các đối tượng cơ hội, bất mãn viết bài tung lên Internet, mạng xã hội, tạo dư luận đòi Việt Nam thực hiện “đa nguyên”, “đa đảng”, “xã hội dân sự” và “đừng trông chờ vào Đại hội XIII của Đảng”. Cá biệt, một số đối tượng còn đưa ra những luận điệu xuyên tạc rằng, việc coi trọng “xây dựng chỉnh đốn hệ thống chính trị” gắn với chỉnh đốn Đảng trong dự thảo Báo cáo chính trị tại Đại hội XIII cho thấy, Đảng đang lo ngại về vai trò và sức mạnh của Đảng. Một số đối tượng khác thì lợi dụng việc góp ý vào dự thảo các văn kiện Đại hội XIII của Đảng để kêu gọi đòi thay đổi Điều 9, Điều 10 Hiến pháp năm 2013 để tổ chức công đoàn trở thành các tổ chức “xã hội dân sự”, không chịu sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước; thay đổi cơ cấu tổ chức và thành phần của các cơ quan như Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên... để những tổ chức này được thành lập dựa trên sự tự nguyện của người dân, không chịu sự chỉ đạo, định hướng của Đảng, Nhà nước. Tại cuộc họp Tiểu ban Văn kiện Đại hội XIII của Đảng ngày 11-9-2020, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh rằng, văn kiện Đại hội là văn kiện rất quan trọng, không phải là nghị quyết bình thường mà là văn kiện 5 năm mới có một lần, vừa mang tính lý luận, vừa mang tính thực tiễn, tính chính trị, rất cơ bản, còn lưu mãi trong lịch sử. Bởi vậy, các tầng lớp nhân dân, các nhà nghiên cứu, nhà khoa học cần có nhiều ý kiến đóng góp tâm huyết, trách nhiệm để Đảng tiếp thu, chọn lọc, tìm tiếng nói chung để trình ra Đại hội. Ngày 10-9-2020, Ban Tuyên giáo Trung ương đã ban hành Hướng dẫn số 151-HD/BTGTW về việc tổ chức thảo luận, lấy ý kiến đóng góp của Nhân dân vào dự thảo các văn kiện trình Đại hội XIII của Đảng. Hướng dẫn số 151-HD/BTGTW nêu rõ: Việc công bố, thảo luận và tổng hợp ý kiến góp ý của nhân dân vào dự thảo các văn kiện Đại hội XIII phải bảo đảm khoa học, thiết thực, đúng tiến độ, chất lượng, hiệu quả, tránh hình thức, lãng phí; khơi dậy và phát huy tinh thần trách nhiệm, tình cảm và tâm huyết của nhân dân đối với Đảng và đất nước; kiên quyết đấu tranh, ngăn chặn hành vi lợi dụng diễn đàn thảo luận, lấy ý kiến nhân dân để kích động xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, chống phá Đại hội đảng bộ các cấp và Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIII của Đảng, chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm giảm niềm tin của Nhân dân đối với Đảng, nhà nước và chế độ XHCN. Do vậy, cần nâng cao nhận thức, nhận diện và vạch trần bộ mặt thật của những kẻ cố tình xuyên tạc nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ XHCN ở nước ta./.

Câu chuyện Covid 19 và nhân quyền

Câu chuyện Covid 19 và nhân quyền Đại dịch Covid-19 đã và đang tác động nhiều chiều đến thế giới, song không vì thế mà nó làm giảm sự can thiệp thô thiển vì dụng ý xấu của các thế lực phản động, thù địch đối với tình hình nhân quyền Việt Nam hiện nay. Nhân câu chuyện của đại dịch Covid-19 một lần nữa trở thành mối quan ngại của toàn nhân loại, xin được phép luận bàn đôi điều về báo cáo nhân quyền năm 2020 của Bộ Ngoại giao Mỹ công bố ngày 11-3-2020 cái được gọi là báo cáo tình hình nhân quyền Việt Nam 2019. Không có gì thay đổi nhiều so với các năm trước, báo cáo vẫn lặp đi lặp lại những luận điệu cũ rích đến nhàm chán, kiểu như: “Việt Nam là một quốc gia độc tài, do một đảng lãnh đạo nên tình hình vi phạm nhân quyền rất đáng báo động” hay ở “Việt Nam không có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do internet”... Đến 9 giờ 40 phút ngày 9-11-2020, đại dịch Covid-19 đã xuất hiện tại 216 quốc gia và vùng lãnh thổ, khiến 50,728,891 người nhiễm bệnh và 1,261,971 người tử vong; hoành hành dữ dội ở tất cả quốc gia vốn được coi là cường quốc kinh tế thế giới, có nền y tế và trình độ đội ngũ y, bác sĩ, nhân viên y tế được xếp vào nhóm hàng đầu nhân loại, trong đó có Mỹ. Tổng thống Mỹ Donald Trump từng tuyên bố tẩy chay việc đeo khẩu trang lại phải lên sóng truyền hình kêu gọi người dân đeo khẩu trang để phòng bệnh; các biện pháp ngăn ngừa sự lây lan của dịch bệnh tại Mỹ liên tục vấp phải sự phản ứng gay gắt của dư luận và các nghị sĩ cả 2 đảng Dân chủ và Cộng hòa. Vì sao có chuyện ngược đời như vậy? Câu trả lời ở chính nội tại nền y tế được mệnh danh là số 1 thế giới. Chúng ta đều biết, mặc dù có trình độ y tế tiên tiến bậc nhất, song để được hưởng những điều ưu việt đó không phải dễ. Vì nền y tế đó không phải là nền y tế phục vụ toàn dân mà chỉ phục vụ những người giàu, có điều kiện, tức là nền y tế có sự lựa chọn rất khắt khe các khách hàng để phục vụ. Để được đưa một nghiên cứu mới trong y tế phục vụ mục đích nhân đạo - cứu người tại Mỹ ư? Xin thưa rằng, không phải dễ. Trước tiên, phải được sự đồng ý của Trung tâm Kiểm soát và phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (Center for Disease Control and Prevention - CDC). Còn nếu đã được CDC đồng ý ư, xin thưa còn phải qua chính quyền cấp bang nữa, vì ở Mỹ, ngoài luật liên bang còn có luật pháp của từng bang, mà đôi khi luật của bang lại đứng trên luật liên bang, dân gian ta thường hay gọi tình trạng này là “phép vua thua lệ làng”. Rồi muốn được xét nghiệm xem mình có nhiễm virus CoV không ư? Đầu tiên phải có tiền, nếu không có tiền thì đừng nghĩ tới. Tại Mỹ, không có chuyện khám bệnh bảo hiểm y tế, tất cả đều phải quy ra tiền, mà mức giá để được xét nghiệm khoảng 4-5 ngàn USD. Số tiền đó bằng cả 1 năm chi tiêu của người nghèo, người vô gia cư, thất nghiệp. Thử hỏi, đến chuyện ăn uống còn chưa biết thế nào, làm gì lo nổi ngần ấy tiền mà đi làm xét nghiệm. Cách ly lại càng là vấn đề nan giải, đau đầu với tầng lớp bình dân có thu nhập thấp tại Mỹ. Khi vào khu cách ly (bắt buộc hay tự nguyện) thì người bệnh, người nghi nhiễm bệnh đều phải trả 100% chi phí. Còn Việt Nam thì sao? Cả thế giới đều phải thừa nhận rằng, chúng ta đã rất kịp thời, mạnh mẽ, quyết liệt chỉ đạo phòng, chống dịch Covid-19 ngay từ những ngày đầu, khi nó mới chỉ là những ca bệnh lạ, xuất hiện tại Vũ Hán, Trung Quốc, chưa được chỉ mặt đặt tên là Covid-19. Người đứng đầu Chính phủ đã phát đi thông điệp, đồng thời chỉ đạo các bộ, ngành, địa phương phải “chống dịch như chống giặc”. Ở Việt Nam, mọi công dân đều được miễn phí xét nghiệm và buộc phải xét nghiệm nhằm kịp thời phát hiện xem có bị nhiễm Covid-19 hay không khi có triệu chứng hoặc đến, đi qua vùng có dịch, trong khi nền kinh tế Việt Nam chưa mạnh, đất nước Việt Nam chưa giàu. Người đứng đầu Chính phủ Việt Nam nhiều lần khẳng định sẵn sàng hy sinh lợi ích kinh tế của đất nước để chăm lo sức khỏe và tính mạng nhân dân. Trả lời trên truyền hình, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tuyên bố: “...với người Việt Nam, dù Nhà nước còn khó khăn nhưng chúng ta chưa thu phí điều trị với những trường hợp nhiễm bệnh”. Chính vì thế mà chúng ta đã tổ chức hẳn các chuyến chuyên cơ để đón công dân của mình từ các tâm dịch trên toàn thế giới trở về, trong sự ngỡ ngàng, khâm phục của thế giới. Đó không phải là bảo đảm nhân quyền, thực thi nhân quyền thì là gì? Rồi thì, cũng Việt Nam chứ không phải nơi nào khác, người bệnh được bảo đảm chỗ ăn, ở, ngủ nghỉ miễn phí trong các doanh trại, bệnh viện của quân đội, công an; được phục vụ các dịch vụ y tế miễn phí bởi các nhân viên y tế. Đó không phải bảo đảm nhân quyền thì là gì?... Quyền cơ bản nhất của con người là quyền được sống. Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã viết: “...một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền được sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc”; trong khi, thử tính lại xem, tại Mỹ, tính đến 9 giờ 40 phút ngày 9-11-2020 đã có 10,288,480 người nhiễm và 243,768 người tử vong vì Covid-19, đứng đầu thế giới cả về số ca mắc và ca tử vong. Điều đó cho thấy ở đâu nhân quyền và ở đâu không nhân quyền./.

NGƯỜI DUY NHẤT TRÊN THẾ GIỚI LÁI MIG-21 BẮN HẠ 9 MÁY BAY MỸ

Đó là Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân - Trung tướng Nguyễn Văn Cốc (sinh năm 1942). Ông là người duy nhất trên thế giới lái MiG-21 bắn rơi 9 máy bay Mỹ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, gồm: 2 UAV, 1 F-102, 3 F-4 Phantom, 3-5 F-105 Thunderchief. Một kỷ niệm trong cuộc đời của ông đó là lần gặp Cụ Hồ. Năm 1969, Hồ Chủ tịch dự Đại hội Anh hùng-chiến sĩ thi đua của Quân chủng Phòng không-Không quân. Sau khi nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ đại hội, Cụ hướng xuống hội trường bảo “Chú Cốc đâu, lên Bác gặp”. Ông ngượng nghịu bước lên, Hồ Chủ tịch bắt tay ông và hỏi: "Chú đã bắn được mấy máy bay rồi?". Ông trả lời: “Dạ thưa Bác, cháu bắn được 9 cái ạ”. Bác lại hỏi: “Thế chú được tặng mấy huy hiệu của Bác rồi?”. “Dạ thưa Bác, 9 chiếc ạ”. Bác đã biểu dương thành tích, cầm tay ông giơ cao và hướng xuống hội trường nói: “Năm mới, Bác chúc cho Quân chủng Phòng không - Không quân có nhiều Cốc hơn nữa”. Năm đó ông 27 tuổi, quân hàm Đại úy và thành tích lẫy lừng bắn rơi 9 máy bay Mỹ (2 F4, 5 F105, 2 UAV), có những trận chỉ cách nhau 2 ngày, bắn rơi 2 máy bay. Số máy bay bị ông bắn hạ đang giữ kỷ lục của Không quân khi đó. Và cho đến bây giờ, cũng không có phi công nào của Việt Nam vượt qua con số này.

VÌ TRONG ANH CÒN VẸN NGUYÊN PHẨM CHẤT....... “BỘ ĐỘI CỤ HỒ”

NGƯỜI LÀM TỪ THIỆN KHÔNG CẦN LIVESTREAM, QUAY CLIP, CHỤP HÌNH... Ông là AHLĐ, Cựu chiến binh Lê Văn Kiểm. Một người thầm lặng mang phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ"! - Ủng hộ hội cựu chiến binh 116 tỷ đồng vì ông từng là người lính và hiểu nỗi vất vả người lính như thế nào, nhưng khi khó khăn chỉ có đồng đội và nhà nước giúp đỡ. - 106 tỷ cho tổ chức từ thiện và trẻ em suy tim. - 20 tỷ cho chương trình chống dịch covid và chống xâm nhập mặn tại đồng bằng sông cửu long. - Tạp chí Fobers ghi nhận từ năm 2018 đến nay họ đã đóng góp cho mọi quỹ từ thiện là 11 triệu USD. Trong đợt lũ lụt ở miền trung vừa qua, ông bà ủng hộ 10 tỷ đồng, tặng 36 sổ tiết kiệm, mỗi sổ 50 triệu đồng cho gia đình các chiến sỹ hy sinh trong tìm kiếm, cứu hộ cứu nạn vừa qua. Ông là AHLĐ, Cựu chiến binh Lê Văn Kiểm. Một người thầm lặng mang phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ"