Thứ Hai, 10 tháng 2, 2025

CẢNH GIÁC CÁI GỌI LÀ “KIẾN NGHỊ KHẨN CẤP VỀ CẢI CÁCH THỂ CHẾ”

 


Ngày 3/11/2024, 7 tổ chức tự xưng là “tổ chức xã hội dân sự” và hơn 120 cá nhân đã ký tên vào cái gọi là “Kiến nghị khẩn cấp về cải cách thể chế” để gửi cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước yêu cầu "cải cách thể chế" với lý do cần đảm bảo quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội, biểu tình, cũng như quyền ứng cử, bầu cử của công dân. Đáng nói là những điều này đã được ghi nhận tại Điều 25 và Điều 27 của Hiến pháp 2013, và đã được thực hiện trong phạm vi pháp luật. Việc kiến nghị theo hướng "đòi thêm quyền" dù Nhà nước ta đã có quy định rõ ràng như vậy có phần mơ hồ và nhằm những mục đích không trong sáng.

Đứng sau bản “Kiến nghị” này là các tổ chức núp bóng “xã hội dân sự” như: Lập Quyền Dân của ông Nguyễn Khắc Mai, Diễn đàn Xã hội Dân sự của ông Nguyễn Quang A, Bauxite Việt Nam của ông Nguyễn Huệ Chi, Câu lạc bộ Nguyễn Trọng Vĩnh của ông Nguyễn Đình Cống… Các tổ chức, cá nhân này thường lợi dụng mục tiêu có phần hoa mỹ bảo vệ “dân chủ”, “nhân quyền”, “phản biện xã hội”, “kiểm soát quyền lực” để hướng lái dư luận, từ đó quy kết “Đảng, Nhà nước Việt Nam ngăn cản, bóp nghẹt quyền tự do cá nhân” và đòi hỏi “chính quyền cần mở rộng tự do dân chủ, quyền tự do lập hội, tự do ngôn luận giống như các nước phương Tây” (tuy nhiên họ quên rằng, dù ở bất kỳ quốc gia nào thì các hội, nhóm vẫn không được đứng ngoài pháp luật, phải tuân thủ các quy định pháp luật nước đó, không có trường hợp nào là ngoại lệ). Họ liên kết, hướng lái những người “bất đồng chính kiến” trong nước hoạt động theo khuynh hướng “độc lập”, hình thành “xã hội dân sự” trái pháp luật, chống Nhà nước, tạo tiền đề cho sự ra đời của các tổ chức chính trị đối lập, kêu gọi thiết lập chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập nhằm tiến tới mục tiêu thay đổi chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước ta.

Như đã thành quy luật, trước thềm các sự kiện chính trị quan trọng của đất nước như Đại hội Đảng, bầu cử Quốc hội và HĐND các cấp, hoạt động soạn thảo, phát tán “Kiến nghị”, “Thư ngỏ” trên không gian mạng lại được các đối tượng chống đối và tổ chức, cá nhân núp bóng “xã hội dân sự” triệt để sử dụng. Thủ đoạn này không mới, đã xuất hiện từ những năm trước đây như: “phong trào” “Thư ngỏ 61”, “Thư ngỏ 127”, “Kiến nghị 72” trước thời điểm diễn ra Đại hội XII; hay hoạt động phục hồi mạng “Dân quyền” – Cơ quan ngôn luận của “Diễn đàn xã hội dân sự” trước thời điểm diễn ra Đại hội XIII… Cùng với đó là hoạt động “tự ứng cử” đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp của một số cá nhân có tư tưởng đối lập, không đủ điều kiện tiêu chuẩn nhằm phá hoại, tẩy chay bầu cử, vu cáo Đảng, Nhà nước “gây khó dễ” cho những người hoạt động “dân chủ” tham gia ứng cử…

Âm mưu, thủ đoạn chống phá của các cá nhân, tổ chức núp bóng “xã hội dân sự” là vô cùng tinh vi, nham hiểm; mục đích nhằm làm xấu đi hình ảnh về đất nước, con người Việt Nam; xâm phạm trực tiếp đến quyền lợi chính đáng của cá nhân, tổ chức và quan trọng là phá vỡ sự ổn định phát triển bền vững của an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội của đất nước. Cần hết sức cảnh giác với hoạt động và chiêu trò của những cá nhân, tổ chức này.

ĐẨY MẠNH PHÒNG CHỐNG TỘI PHẠM TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG.

 


Nghị định 147 đã chính thức có hiệu lực trong đó có một quy định rất được người dùng mạng xã hội đồng tình ủng hộ đó là người dùng tài khoản mạng xã hội phải cung cấp thông tin cá nhân cơ bản gồm họ tên, ngày sinh, số điện thoại di động tại Việt Nam hoặc ID (nếu không có số điện thoại). Điều này giúp cơ quan chức năng định danh với mỗi tài khoản mạng xã hội, hướng tới dù là mạng ảo nhưng vẫn đảm bảo con người thật, trách nhiệm thật trên mạng. Trách nhiệm công dân được nâng cao trong công tác đấu tranh phòng chống tội phạm công nghệ cao. Không còn chuyện những kẻ núp sau 1 tài khoản ảo để đả kích, chống phá, xuyên tạc, lừa đào người dân nữa.

Hôm qua, Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua Công ước LHQ về Tội phạm mạng. Theo quy định tại điều 64 của công ước, văn kiện này sẽ được mở ký tại thủ đô Hà Nội trong năm 2025 và theo đó có tên gọi là "Công ước Hà Nội".

Tội phạm trên mạng sẽ bị lộ mặt, sẽ bị pháp luật xử lý thích đáng nếu sống trên đất nước Việt Nam. Hết cái trò ném đá giấu tay, đám phản động hết giở trò tát bèo qua ao.

 

Ban Thường vụ Trung ương Đảng ra Chỉ thị về việc Liên Xô, Trung Quốc và các nước dân chủ nhân dân thừa nhận Chính phủ ta


Đáp Lời tuyên bố của Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (ngày 14-l-1950), Chính phủ các nước Trung Quốc, Liên Xô cùng các nước dân chủ nhân dân khác lần lượt công nhận và đặt quan hệ ngoại giao với Chính phủ ta: Ngày 18-1,Trung Quốc; ngày 30-1, Liên Xô; ngày 31-1, Cộng hòa Dân chủ nhân dân Triều Tiên; ngày 2-2, Tiệp Khắc và Cộng hòa Dân chủ Đức; ngày 3-2, Rumani; ngày 4-2, Ba Lan và Hunggari; ngày 8-2, Bungari; ngày 13-2, Anbani.
Trước thắng lợi này, ngày 9-2, Ban Thường vụ Trung ương Đảng ra Chỉ thị Về việc Liên Xô, Trung Quốc và các nước dân chủ nhân dân thừa nhận Chính phủ ta. Chỉ thị nhận định việc Liên Xô và các nước dân chủ nhân dân thừa nhận và kiến lập quan hệ ngoại giao với Chính phủ Việt Nam là "một đại thắng lợi về chính trị của ta và cũng là một việc rất trọng yếu trong lịch sử nước ta. Nó ảnh hưởng rất lớn đến cuộc kháng chiến hiện thời".
Thắng lợi này là kết quả bốn năm hy sinh phấn đấu anh dũng của quân và dân Việt Nam, kết quả của đường lối, chính sách đúng đắn của Chính phủ Việt Nam do Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo. Nó tăng cường địa vị Việt Nam trên trường quốc tế, làm cho thế lực Việt Nam mạnh thêm. Từ nay, tình hữu nghị giữa dân tộc Việt Nam và nhân dân các nước dân chủ thế giới thêm nồng thắm, sự giúp đỡ của các nước bạn đối với cuộc kháng chiến, kiến quốc của Việt Nam tăng thêm; dân tộc Việt Nam sẽ có dịp thuận tiện để học tập kinh nghiệm của các nước bạn và trao đổi kinh nghiệm với các nước bạn. Thắng lợi ngoại giao của ta càng đẩy mạnh thực dân Pháp và bọn đế quốc vào thế bị động lúng túng. Trước thắng lợi ngoại giao lớn lao của ta, Trung ương nhắc nhở và động viên toàn Đảng, toàn dân, toàn quân hăng hái hoàn thành vượt mức mọi nhiệm vụ trước mắt, đề phòng tư tưởng ỷ lại và lạc quan tếu, giải thích cho mọi người hiểu rằng thắng lợi ngoại giao là do toàn dân đoàn kết, hy sinh chiến đấu mới đạt được.

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH KÝ SẮC LỆNH TỔNG ĐỘNG VIÊN

 



Cuộc kháng chiến của nhân dân ta đang bước vào thời kỳ chuyển mạnh sang tổng phản công, đòi hỏi sự đóng góp to lớn về sức người, sức của của nhân dân ta. Ngày 12-2-1950, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh Tổng động viên nhân lực, vật lực, tài lực của toàn thể nhân dân để phục vụ cho nhu cầu kháng chiến. Thực hiện khẩu hiệu "Tất cả cho tiền tuyến, tất cả để chiến thắng".

Sắc lệnh quy định: "Tất cả nhân lực, vật lực, tài lực của toàn thể nhân dân đều đặt dưới chế độ pháp luật đặc biệt trong thời kỳ chiến tranh".

Thực hiện Sắc lệnh Tổng động viên, nhân dân ta đã không tiếc công sức, tiền của, xương máu, nỗ lực đến mức cao nhất để hoàn thành nghĩa vụ đối với sự nghiệp chung. Hàng chục vạn thanh niên nô nức ghi tên tòng quân, hàng chục vạn đồng bào hăng hái lên đường phục vụ dân công tiền tuyến. Nhân dân còn ra sức đóng tiền của, thóc lúa, thực phẩm, không ít những người đã hiến cả những đồ vật quý báu, thiêng liêng của gia đình cho kháng chiến.

Tại vùng tạm chiếm, công cuộc tổng động viên gặp nhiều khó khăn, nhưng bất chấp mọi sự khủng bố và kiểm soát gắt gao của địch, đồng bào ở đây vẫn nêu cao tinh thần yêu nước, kháng chiến, tìm đủ cách để đóng góp phần tối đa của mình với kháng chiến.

Tại Liên khu III đã có 280.000 thanh niên ghi tên tòng quân, 700.000 dân công tham gia phục vụ các chiến dịch và vận chuyển thóc gạo, 20.000 tấn thóc được đóng góp vào thuế công lương.

“Đảng không phải chỉ cần con số cho nhiều, tuy nhiều là tốt, nhưng phải có cái chất của người đảng viên. Mỗi người đảng viên, mỗi người cán bộ từ trên xuống dưới đều phải hiểu rằng: Mình vào Đảng để làm đày tớ cho nhân dân… Làm đày tớ nhân dân chứ không phải làm “quan” nhân dân”



Là lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Bài nói với cán bộ tỉnh Hà Tây ngày 10-2-1967 và đăng trên báo Nhân dân, số 4713, ngày 5-3-1967. Đây là lần Bác đến thăm và nói chuyện với Hợp tác xã Tảo Dương, xã Hồng Dương, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây, nay thuộc thành phố Hà Nội, nhằm rút kinh nghiệm làm điểm trong xây dựng hợp tác xã, trong đó có vấn đề về xây dựng tổ chức đảng và đội ngũ cán bộ.
Lời dạy của Người đề cập đến mối quan hệ giữa số lượng với chất lượng trong xây dựng đảng. Trong đó, Người nhấn mạnh đến cái chất, tức là phẩm chất cách mạng, năng lực công tác, bản lĩnh chính trị và tính tiền phong, gương mẫu của người đảng viên. Do đó, phát triển Đảng phải đặt trọng tâm vào chất lượng, coi trọng chất lượng, lấy chất lượng làm chính, không chạy theo số lượng thuần túy. Mặt khác, Hồ Chí Minh cũng chỉ rõ trách nhiệm của người cán bộ, đảng viên trong quan hệ với nhân dân.

“Phải làm cho lực lượng của dân quân du kích thành những tấm lưới sắt rộng rãi và chắc chắn, chăng khắp mọi nơi, địch mò đến đâu là mắc lưới đến đó”.



Là lời của Hồ Chí Minh trình bày trong Báo cáo chính trị tại Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng, ngày 11/2/1951, khi bàn về việc phát triển lực lượng vũ trang 3 thứ quân “để đánh thắng nữa, đánh thắng mãi, đế tiến tới tổng phản công” giành thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Pháp xâm lược.
Lời dạy của Hồ Chí Minh thể hiện chủ trương, yêu cầu xây dựng và phát huy vai trò to lớn của lực lượng dân quân, du kích trong thế trận chiến tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc. Trong đó, nổi bật là tư tưởng về xây dựng, phát triển lực lượng dân quân du kích cả về số lượng và chất lượng chính trị, làm cho hoạt động tác chiến của dân quân, du kích tạo thành một thiên la địa võng đối với quân thù. Lời dạy trên không chỉ là cơ sở tư tưởng để Đảng ta lãnh đạo, chỉ đạo việc xây dựng và phát triển lực lượng vũ trang ba thứ quân nói chung, lực lượng dân quân du kích nói riêng trong sự nghiệp kháng chiến, kiến quốc, mà còn là sự khích lệ, động viên để lực lượng dân quân du kích phát huy cao độ thế mạnh, sở trường của mình góp phần vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Ngày nay, mặc dù chiến tranh hiện đại có nhiều loại vũ khí bảo đảm cho việc tác chiến từ xa, nhưng với đường lối quân sự, quốc phòng của Đảng ta lấy tự vệ chính nghĩa với thế trận quốc phòng toàn dân và thế trận chiến tranh nhân dân thì vai trò của lực lượng dân quân tự vệ không hề thay đổi. Do đó, Nhà nước ta đã ban hành luật về dân quân tự vệ làm cơ sở để cấp ủy, chính quyền các cấp lãnh đạo, chi đạo việc xây dựng, phát triển lực lượng, bảo đảm tính rộng khắp và không ngừng nâng cao sức chiến đấu của lực lượng dân quân tự vệ.

“ĐỂ BẢO ĐẢM PHONG TRÀO THI ĐUA THẮNG LỢI VẺ VANG, CẦN CÓ HAI ĐIỀU: MỘT LÀ CÁN BỘ VÀ CÔNG NHÂN PHẢI THẤM NHUẦN ĐẠO ĐỨC CÁCH MẠNG, Ý THỨC TRÁCH NHIỆM VÀ TINH THẦN LÀM CHỦ TẬP THỂ; HAI LÀ KẾ HOẠCH 10 PHẦN THÌ BIỆN PHÁP PHẢI 20 PHẦN VÀ QUYẾT TÂM 30 PHẦN”.

 



Đây là lời của Chủ tịch Hồ Chí Minh nói tại Đại hội thi đua “Năng suất cao, chất lượng tốt, tiết kiệm nhiều” toàn miền Bắc, ngày 12/02/1965. Đây là giai đoạn ở miền Bắc đang có rất nhiều phong trào thi đua yêu nước nhằm thực hiện thắng lợi kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, mà phong trào thi đua năng suất cao, chất lượng tốt, tiết kiệm nhiều” là một trong số đó. Hồ Chí Minh đã dự và phát biểu nhằm định hướng cho sự phát triến của phong trào.

Trong lời dạy trên, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ những điều kiện đảm bảo cho phong trào thi đua thắng lợi phải bao gồm hai yếu tố, đó là: đối tượng tham gia thi đua và chủ thể tổ chức phong trào thi đua. Theo đó, đối tượng tham gia thi đua là công nhân, nông dân phải có đạo đức cách mạng, có trách nhiệm cao và tinh thần làm chủ tập thể. Tức là, thi đua phải trên tinh thần vì chủ nghĩa tập thể chứ không vì chủ nghĩa cá nhân, thi đua không trở thành ganh đua mà trong thi đua phải nêu cao tinh thần tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau. Bên cạnh đó, chủ thể tổ chức phong trào thi đua ngoài việc có kế hoạch chu đáo còn phải có nhiều biện pháp thiết thực và quyết tâm cao. Tóm lại, muốn hoạt động thi đua có hiệu quả, trước hết phải làm tốt công tác tuyên truyền, giáo dục, nâng cao đạo đức cách mạng, làm cho mọi người có tinh thần làm chủ tập thể, triệt để thực hành, tiết kiệm chống tham ô, lãng phí, chống chủ nghĩa cá nhân. Mặt khác, cần nâng cao nhận thức, trách nhiệm, quyết tâm cao của cả người thi đua và người tổ chức phong trào thi đua.