( Bài viết tưởng nhớ
các đồng đội đang nằm lại giữa rừng Trường sơn nhân kỷ niệm chiến thắng
30/4/1975 )
Chúng mày ơi ! Tao lại
đến đây rồi
Những ngày này hơn bốn
mươi năm trước
Cả đại đội phá rào ấp
chiến lược
Nổ súng công đồn, nhất
loạt xung phong
Chiếm đồn rồi, chiến
lợi phẩm thu xong
Tao ngoảnh lại, chúng
mày đâu hết cả
Đứa gục dưới hào, đứa
vắt ngang tảng đá
Khiêng từng đứa về,
tim tao buốt tái tê...
Nhớ ngày xưa, khi
chiến dịch đã cận kề
Bọn chúng mình vẫn vô
tư thoải mái
Tao quê mùa, tính lại
hay nhát gái
Chúng mày toàn trêu là
đứa cù lần
Này thằng Minh, mày là
đứa chuyên cần
Miệt mài đọc sách giữa
hai lần nổ súng
Tao biết mày đang ước
mơ cháy bỏng
Trở lại giảng đường
khi chiến thắng trở về
Cái thằng Khang, nó ấp
ủ si mê
Cô thôn nữ ở cùng quê
thì phải
Giữa cuộc hành quân
mặc bom rơi đạn rải
Chỉ vài phút giải lao
lại mở ảnh ra coi
Thằng Tý vui đã được
làm bố rồi
Nó vừa nhận tin vợ
khai hoa mãn nguyệt
Giữa chiến dịch mà vô
tư quả quyết
Ngày trở về mua cho vợ
cái chăn bông
Còn thằng Linh, bảo
sắp được làm chồng
Đành gác lại - Tổng
động viên quá gấp
Chia tay nhau cả hai
trào nước mắt
Hẹn khi về lễ cưới sẽ
rình rang
Chúng mày đâu? Hãy
đứng dậy xếp hàng
Điểm danh đủ tên, sẵn
sàng vũ khí
Hòa bình rồi vẫn không
được ngơi ý chí
Người lính Cụ Hồ của
chiến trận năm xưa
Chúng mày đâu, sao gọi
mãi không thưa?
Không được đứa nào ngủ
quên trên chiến thắng
Thằng Hải, thằng Toàn,
thằng Diên, thằng Sáng...
Đâu cả rồi? Đứng dậy
trả lời tao !
Tao giờ đây tuy ốm yếu
xanh xao
Bởi những trận sốt rét
rừng năm ấy
Nhưng vẫn còn nguyên
ước mong bỏng cháy
Tìm đưa chúng mày về
để trò chuyện sớm khuya
Chúng mày ơi! Hãy đứng
dậy đi về
Về với tao, với bà
con, đồng chí
Để thêm một lần hóa
thân vào đất Mẹ
Mãi trường tồn nơi xa
thẳm...chúng mày ơi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét