Chúng ta chưa quên một sự thật ở Liên Xô
khi tiến hành cải tổ, một Đảng cộng sản cầm quyền “tự chuyển hóa” đã tự triệt
tiêu mình do xa rời và từ bỏ Chủ nghĩa Mác - Lê-nin, ảo tưởng chấp nhận “cả
gói” trào lưu tư tưởng tư sản phương Tây và tư tưởng của chủ nghĩa xã hội dân
chủ, khiến đất nước rơi vào hỗn loạn về tư tưởng và đường lối, đánh mất trụ cột
tinh thần và năng lực tập hợp tư tưởng, đánh mất luôn năng lực phân biệt phải
trái, đúng sai trong cán bộ, đảng viên; khiến cho một cá nhân tuyên bố giải thể
Đảng mà 21 triệu đảng viên im lặng chấp nhận. Có người cho rằng, sự tan rã của
Liên Xô là hệ quả trực tiếp và chủ yếu từ chiến lược “Diễn biến hòa bình” do
các thế lực thù địch phương Tây tiến hành, nhưng đó chỉ là nguyên nhân bên
ngoài. Nếu không có nguyên nhân bên trong thì không thể nào xảy ra thảm họa
chính trị ở thành trì của CNXH như vậy. Nguyên nhân bên trong ấy, thực chất là
Đảng Cộng sản Liên Xô đã “tự chuyển hóa” ở ngay hàng ngũ lãnh đạo cấp cao, rơi
vào chủ nghĩa xét lại, cơ hội, bài xích nguyên tắc tập trung dân chủ, phản bội
lý tưởng XHCN dẫn đến Đảng cộng sản bị suy thoái, biến chất do quan liêu, tham
nhũng, đặc quyền, đặc lợi... Bài học “tự chuyển hóa” từ các đảng cộng sản ở
Liên Xô, Đông Âu trước đây là bài học nhãn tiền, đắt giá với chúng ta. Ở nước
ta, ngay từ khi chuẩn bị về tư tưởng, chính trị và tổ chức cho sự ra đời của
Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đặc biệt quan tâm đến việc chống thoái hóa, biến
chất cho cán bộ, đảng viên và tổ chức Đảng. Ngay trong tác phẩm Đường Cách mệnh
viết năm 1927, Người chỉ rõ: “Đảng muốn vững thì phải có chủ nghĩa làm nòng
cốt, trong Đảng ai cũng phải hiểu, phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà không có chủ
nghĩa thì cũng như người không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam”.
"Tự diễn biến", "tự chuyển
hóa" là hiện tượng như những mạch ngầm “thẩm thấu” êm dịu. Đó là quá trình
âm thầm diễn ra bên trong mỗi cá nhân, tổ chức. Các nhà khoa học xã hội cho
rằng, cũng như căn bệnh phụ thuộc vào sức đề kháng của người bệnh, sự “miễn
dịch” của người cán bộ, đảng viên trước sự thẩm thấu “tự diễn biến” phụ thuộc
vào độ vững vàng về chính trị và độ thanh liêm về đạo đức, lối sống của họ.
Đảng ta tiến hành sự nghiệp đổi mới, chủ động và tích cực hội nhập sâu rộng với
thế giới, xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng XHCN là những bước đi tất
yếu, hợp quy luật nhưng bản thân con đường ấy vốn rất phức tạp và đầy mâu
thuẫn. Đó là con đường đầy cám dỗ vật chất rất dễ khiến con người sa vào chủ
nghĩa cá nhân ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi, hám danh, tham nhũng, lãng
phí; bè phái, cục bộ, mất đoàn kết, “lợi ích nhóm”; cán bộ quan liêu, xa dân,
sống xa hoa, hưởng lạc. Nó cũng sẽ thúc đẩy quá trình phân hóa giàu nghèo trong
xã hội và ngay trong Đảng. Chúng ta hơn lúc nào hết hãy sống cho đáng sống,
không để tiền bạc, lợi ích làm phai nhạt sự nghiệp, cuộc đời của mỗi con người.
NTM./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét