Lúc sinh thời, Bác Hồ từng căn dặn mỗi cán bộ, đảng viên phải
luôn gương mẫu, tránh những căn bệnh ấy, rèn luyện đạo đức cách mạng, khi đương
chức cũng như khi nghỉ hưu. Thế nhưng, vẫn có những người tự kiêu tự mãn, để
những căn bệnh ấy không chỉ làm méo mó hình ảnh, nhân cách, vinh quang của
chính họ mà còn tạo ra dư luận xấu, ảnh hưởng đến niềm tin, tình cảm của nhân
dân.
Đề cập đến
bệnh công thần, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng nói: Cậy mình có một ít thành
tích, thì tự kiêu tự đại, cho mình là “cứu tinh” của dân, “công thần” của Đảng,
rồi đâm ra ngang tàng, không giữ gìn kỷ luật, không thi hành nghị quyết của
Đảng.
Thật đáng
buồn, đến giờ, biểu hiện của căn bệnh ấy vẫn đang tồn tại trong một bộ phận cán
bộ, đảng viên. Trong đó, có cả cán bộ đã kinh qua rèn luyện, cống hiến, lập
nhiều chiến công nhưng đến lúc nghỉ hưu lại thiếu tỉnh táo, nói và viết trái
với đường lối quan điểm của Đảng. Rồi tiếp xúc với nhiều đối tượng cơ hội chính
trị, thậm chí cả đối tượng phản động, bị chúng lợi dụng, kích động, dẫn đến
phát tán nhiều thông tin xấu, việc làm sai trái, có hại cho đất nước, gây hoang
mang, bức xúc trong dư luận.
Trong sự
nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, vai trò của cán bộ là vô cùng quan trọng. Họ
là những người có những đóng góp hết sức to lớn, đưa đất nước ta vượt qua các
thời kỳ khó khăn, vất vả. Công sức của họ bỏ ra rất đáng trân trọng. Tuy nhiên,
hiện nay, một số cán bộ, công chức lại có tư tưởng “công thần”. Họ lấy danh
nghĩa cá nhân, cậy công, cậy sức đã bỏ ra để đòi hỏi nhiều quyền lợi phi lý,
một số khác thì có thái độ bất cần, không quan tâm đến kỷ cương, pháp luật.
Bệnh công thần là một trong những căn
bệnh đặc biệt nguy hiểm. Thứ nhất, nó nguy hiểm bởi người mắc bệnh này là những
cán bộ, lãnh đạo trong bộ máy Đảng, Nhà nước. Họ là những người có công, có
đóng góp to lớn cho Đảng, Nhà nước ta trong sự nghiệp xây dựng và phát triển
đất nước. Chính vì vậy, khi họ có những “đòi hỏi” thì rất khó để chúng ta có
thể giải quyết. Nếu đáp ứng yêu cầu của họ thì luật pháp không được đảm bảo
nghiêm minh, nếu không đáp ứng thì họ “làm loạn”, phá rối gây ra nhiều tác động
tiêu cực. Thứ hai, căn bệnh này nguy hiểm bởi nó có thể kéo theo rất nhiều căn
bệnh thứ phát khác. Chẳng hạn, khi họ đòi hỏi biên chế cho con em họ thì bệnh
“cả họ làm quan”, “cha truyền con nối” sẽ diễn ra. Hay khi họ đòi hỏi tiền tài,
nhà cửa, nếu chúng ta giải quyết thì bất bình đẳng sẽ xảy ra, từ đó tạo ra tiền
lệ xấu. Và nguy hiểm hơn, đây sẽ là yếu tố khiến cho nội bộ Đảng, nội bộ Nhà
nước bị bất ổn, mất đoàn kết, rối loạn từ bên trong.
Hiện
nay, nhắc đến bệnh công thần, ta có thể kể đến một số biểu hiện chính như sau:
Thứ nhất, đó là sự coi thường
pháp luật. Với tư tưởng cậy công, cậy quyền, nhiều cán bộ, lãnh đạo của ta
luôn cho rằng mình là người có nhiều đóng góp to lớn cho đất nước; họ luôn nghĩ
rằng đất nước “nợ” họ nên họ “kiêu ngạo” với đời, với trời, với đồng nghiệp và
với nhân dân. Cũng chính bởi vậy nên không ít người nảy sinh tâm lý coi thường
pháp luật, không tôn trọng pháp luật.
Ngoài ra, một biểu hiện khác của sự của sự coi thường
pháp luật là việc cán bộ, công chức có thái độ “thách thức” pháp luật.
Thứ hai, đó là việc những
“cựu” lãnh đạo đòi hỏi vô lý. Liên quan đến các sai phạm của cán bộ lãnh
đạo sau khi nghỉ hưu, đây là một câu chuyện rất nhạy cảm nên chẳng mấy khi được
đưa ra mặt báo. Vậy nhưng báo không đưa không phải là không xảy ra trên thực
tế. Qua những phát ngôn của một số vị lãnh đạo hiện hành, ta có thể hình dung
phần nào hiện thực của vấn đề này. Có người thì lợi dụng vị trí, vai trò của
mình để đòi nhà, đòi xe. Có người lại đưa ra “yêu sách” đòi công chức cho người
nhà, người thân của mình.
Những đòi hỏi vô lý trên xuất
phát từ nhiều nguyên nhân. Tuy nhiên, suy cho cùng vẫn là do chủ nghĩa cá nhân,
thói ích kỷ chỉ biết lợi cho mình. Có những người cả đời cống hiến cho Đảng,
Nhà nước vậy nhưng khi về hưu lại sinh ra biến chất, bị lợi ích làm mờ mắt dẫn,
thoái hóa. Đây là một vấn đề vô cùng nguy hiểm, là biểu hiện của “tự diễn biến,
tự chuyển hóa” trong nội bộ. Chính vì vậy, trong các hoạt động đối với cựu cán
bộ, một mặt ta phải gần gũi, quan tâm đến đời sống của họ nhưng mặt khác, ta
phải kiên quyết đấu tranh với các đòi hỏi phi lý.
Cùng với đó, một số lãnh đạo,
Đảng viên sau khi về hưu lại có “tư tưởng xét lại”. Trước những tiêu cực của xã
hội, họ bức xúc. Đây cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, cách phản ứng của không
ít người lại hết sức sai lầm, “phản động”. Thay vì đóng góp ý kiến để xây dựng
tổ chức tốt hơn, nhiều người cậy công, cậy sức của mình đã đóng góp cho đất
nước, từ đó đưa ra các “thư ngỏ, tâm thư” yêu cầu lãnh đạo phải xóa bỏ vai trò
lãnh đạo của Đảng cộng sản, phải thay đổi cương lĩnh, bắt kỷ luật ông này, hạ
bệ ông kia,… Đây là những vấn đề vô cùng phức tạp, gây ra vô số hệ lụy tiêu
cực, khiến nội bộ mất đoàn kết.
Trong tất
cả các thời kỳ xây dựng và phát triển đất nước, bệnh công thần đều không thể
chấp nhận. Đặc biệt, trong bối cảnh trong nước và quốc tế có những diễn biến
hết sức phức tạp, những đối tượng mắc bệnh công thần rất dễ bị lợi dụng, trở
thành những đối tượng chống đối từ trong chính nội bộ của Đảng ta. Vì vậy, toàn
bộ hệ thống chính trị của ta phải tích cực vào cuộc, làm trong sạch bộ máy,
không để bệnh công thần có điều kiện nảy nở trong cán bộ, Đảng viên./.
TBQL
17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét