Đất
nước ta đã trải qua mấy chục năm chiến tranh đau thương, mất mát. Chúng ta
giành được hòa bình, độc lập, thống nhất non sông như hôm nay phải đánh đổi
bằng bao xương máu của thế hệ cha anh. Nhiều năm qua, Việt Nam được dư luận thế
giới đánh giá là một đất nước có nền chính trị ổn định, là điểm đến thân thiện,
an toàn của hàng triệu du khách quốc tế và là một trong những nước có môi trường
đầu tư hấp dẫn. Những đánh giá, ca ngợi đó thể hiện sự khâm phục, ngưỡng mộ của
bạn bè thế giới dành cho nhân dân ta, đồng thời cũng là một cách tôn vinh hình
ảnh Việt Nam trên trường quốc tế.
Vậy nên, không có lý do gì để chúng ta lại làm cho hình ảnh đất
nước bị tổn thương, tình hình xã hội thêm phức tạp chỉ vì những lời dụ dỗ, kích
động bởi những kẻ quá khích, bất mãn, những phần tử cơ hội chính trị, phản
động. Trước những thông tin hoài nghi, trước những lời tuyên truyền mị dân của
các phần tử xấu, người dân cần hết sức bình tĩnh, tỉnh táo nhận diện đâu là
đúng - sai, phải - trái, chính - tà, thật - giả, thiện - ác để không bị mắc
mưu, “sập bẫy”. Hãy biết trân trọng lịch sử cách mạng của ông cha ta, hãy biết
nâng niu những giá trị hòa bình mà chúng ta đang có, hãy bày tỏ tình yêu quê
hương đất nước bằng những thái độ, hành vi ứng xử chuẩn mực, hợp đạo lý, đúng
pháp luật.
Lo lắng cho vận mệnh đất nước cũng là một biểu hiện của tinh thần
yêu nước. Nhưng thời gian gần đây, cũng có một số người lo lắng đến mức chỉ
biết ngồi “khóc lóc”, than thở, hoài nghi… thì lại là một thứ “yêu nước suông”!
Cũng không nên “bày tỏ tình yêu nước” bằng cách suốt ngày chỉ ngồi bên bàn phím
để “than thân trách phận”, đổ lỗi, chỉ trích, mong muốn xã hội thế này, đòi hỏi
đất nước phải thế kia… trong khi hàng triệu người dân đang cần mẫn lao động
hăng say ở khắp mọi miền đất nước và hàng vạn chiến sĩ đang ngày đêm đổ mồ hôi
trên thao trường huấn luyện và làm nhiệm vụ tuần tra, canh gác giữ gìn biên
cương, biển, đảo, lãnh thổ Tổ quốc.
Thật ra, đã sống trong cuộc đời này, ai cũng có quyền bày tỏ tình
yêu quê hương, đất nước. Bởi đó là một tình cảm tự nhiên, không thuộc quyền sở
hữu của bất cứ giai cấp, thành phần nào trong xã hội. Nhưng yêu nước không có
nghĩa là cứ hô hào, kêu gọi, cổ xúy người khác phải tụ tập đông người nhằm thị
uy, tạo sức ép không đáng có đối với chính quyền và các cơ quan chức năng.
Tình
yêu nước không phải là điều gì đó quá cao siêu, mà đôi khi bắt đầu bằng suy
nghĩ giản dị là hiểu những gì mình đang có, những quyền lợi mình đang được thụ
hưởng và cố gắng làm tốt công việc của mình; đồng thời, làm tròn bổn phận,
nghĩa vụ, trách nhiệm công dân đối với Tổ quốc. Ở chiều sâu hơn, đó là sự cảm
thông, chia sẻ với những khó khăn, thách thức mà đất nước đang phải gồng mình
vượt qua và luôn tự nhắc nhở mình cần phải làm gì để chung tay góp sức với cộng
đồng, nỗ lực vượt lên những thử thách ấy.
Tình
yêu nước của mỗi người chỉ thật sự có giá trị khi biết khơi nguồn, lan truyền
cảm hứng tình cảm thân thương của mình cho người khác và cộng đồng. Yêu nước
vừa là “cái chung” của mọi người, vừa là “cái riêng” của mỗi con người. Và tình
yêu nước chân chính chỉ thể hiện đúng mực, đúng lúc, đúng chỗ khi “cái tôi” yêu
nước của mỗi người luôn biết bắt nhịp, hòa chung với “cái tôi” yêu nước của
cộng đồng, của mọi người trong xã hội./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét