Hiện
nay, các thế lực chống đối và thù địch thường xuyên đưa ra các luận điệu
sai trái, xuyên tạc và phủ nhận về chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng, Nhà nước
ta. Bên cạnh các tài liệu, văn bản phát tán trái phép, họ đã tận dụng triệt để
sự phát triển của công nghệ số mà điển hình là dùng Internet để chống phá.
Thông qua một số website, các mạng xã hội, các ứng dụng (app) chạy trên
nền tảng điện thoại thông minh…, các thế lực thù địch đã tăng cường xuyên tạc,
bóp méo về chính sách hòa hợp dân tộc của Đảng ta. Có thể nhận diện các luận điệu
sai trái, xuyên tạc và phủ nhận về hòa hợp dân tộc qua các nhóm vấn đề sau:
Thứ
nhất, các thế lực chống đối và
thù địch cho rằng ở Việt Nam không có hòa hợp dân tộc thực sự vì xã
hội Việt Nam luôn có sự bất đồng và mâu thuẫn giữa các tộc người với
nhau, đặc biệt là mâu thuẫn giữa người Kinh và các dân tộc thiểu
số, giữa người Công giáo và phần còn lại của dân tộc...Đặc điểm chung
của các bài viết này là đưa ra những những nhận định,
những quan điểm hồ đồ và hết sức phiến diện, kiểu như “Chúng ta cần hòa giải
giữa các sắc tộc thiểu số và người Kinh. Chúng ta cần hòa giải giữa người Nam
và người Bắc. Chúng ta cần hòa giải giữa người Công giáo và phần còn lại của
dân tộc, nhất là với Phật giáo. Chúng ta cần hòa giải giữa cộng đồng người Việt
hải ngoại với đất nước...”; “vấn đề hoà giải, hoà hợp vẫn còn nhức nhối” …
Thứ
hai, họ cho rằng các chính sách,
luật pháp về hòa giải, hòa hợp dân tộc ở Việt Nam hiện nay là “đãi bôi”,
“con đường nửa vời”; Đảng và Nhà nước Việt Nam không có thiện chí trong quá
trình hòa hợp dân tộc. Với quan điểm này, họ đưa ra những bài viết cực đoan
để phủ nhận chính sách, pháp luật về hòa giải, hòa hợp dân tộc cũng
như luôn nghi ngờ về thiện chí của Đảng, Nhà nước và nhân
dân ta. Ngụy biện hơn, họ rêu rao rằng: “đa số người dân cả trong và ngoài nước
đều cho rằng không thể có hòa hợp, hòa giải với chính sách hiện nay của chính
phủ dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản...”(!?).
Thứ
ba, họ tự nhận mình là “người đại
diện” cho “nguyện vọng của đa số” để tuyên truyền đề xuất cho cái gọi là
“phương cách hòa hợp”.
Để
cổ súy cho luận điệu này, trên một số website hải ngoại, với những bài
viết công kích, xuyên tạc, các thế lực chống đối và thù địch cho rằng chỉ có họ
mới có thể đưa ra cách hiểu đúng cho hòa giải, hòa hợp dân tộc: “Hòa
giải và hòa hợp dân tộc cũng là một trong ba lập trường căn bản
của tập hợp dân chủ đa nguyên”(!?) và vu khống: “có sự thiếu tin
tưởng vào thực tâm và thiện chí muốn hòa giải của các bên”... Những người
này cũng tự huyễn hoặc cho mình cái quyền “đại diện” để đề ra “phương
cách song phương và đơn phương” để tiến hành hòa giải
hòa hợp. Theo đó, “phương cách song phương” là “đại
diện hai bên Việt Nam và Việt Quốc ngồi lại với nhau để cùng giải quyết mâu thuẫn
căn bản (!?)”; còn “Phương cách đơn phương” là yêu cầu đảng và nhà
cầm quyền Việt Nam hiện nay phải “thực tâm, có thiện chí” (!?)...
Thứ
tư, lợi dụng tính chất dễ dàng
tìm kiếm, dễ truy cập của mạng Internet, các thế lực chống
đối và thù địch đã thường xuyên dẫn lại, cố tình chỉnh
sửa (edit) các thông tin một cách bừa bãi mà không có
và không cần nguồn kiểm chứng nhằm phá hoại, xuyên tạc.
Thứ
năm, họ cho rằng Đảng và
Nhà nước Việt Nam vẫn cấm đoán và hạn chế các nghiên cứu về văn
hóa, văn học miền Nam Việt Nam giai đoạn 1954-1975. Vì thế vẫn chưa có sự
hòa giải, hòa hợp dân tộc (!?).
Để minh họa cho luận điệu trên, các thế lực chống đối và thù địch
cố tình căn cứ vào một số quy định mà Đảng và Nhà nước ta ban hành trong giai
đoạn 1975-1985 và chủ ý lờ đi những đổi mới trong lý luận và thực tiễn, cũng
như những thành tựu từ 1986 đến nay, từ đó khẳng định: hiện nay Việt Nam vẫn
cấm đoán và hạn chế các nghiên cứu về văn hóa, văn học miền Nam Việt
Nam giai đoạn 1954-1975... NTM./.
(Sưu
tầm)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét