Quá
trình tìm đường cứu nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh là quá trình không ngừng học
tập, rèn luyện qua thực tiễn cách mạng. Trong quá trình đó, Người thường xuyên
tổng kết kinh nghiệm và luôn có ý thức tìm tòi, nắm lấy những tri thức mới.
Chủ
tịch Hồ Chí Minh là một người rất nhạy cảm về chính trị. Sau khi gửi Bản yêu
sách gồm tám điều của dân tộc Việt Nam tới Hội nghị Véc-xây (Pháp), Người đã
nhận ra “cái bánh vẽ” chính trị mà chủ nghĩa đế quốc Mỹ đưa ra để gạ gẫm các
dân tộc. Người nhấn mạnh “chủ nghĩa Uynxơn” chỉ là một trò bịp bợm lớn. Chỉ
có giải phóng giai cấp vô sản thì mới giải phóng được dân tộc; cả hai cuộc giải phóng này chỉ có thể là sự
nghiệp của chủ nghĩa cộng sản và của cách mạng thế giới. Kết luận quan trọng
này là tiền đề tư tưởng quan trọng của chiến lược “dựa vào sức mình là chính”
của Đảng trong quá trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam.
Chủ
tịch Hồ Chí Minh là hiện thân, kết tinh đỉnh cao của tinh thần dân tộc, của chủ
nghĩa yêu nước truyền thống Việt Nam, khi tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của
nhân dân, đoạn tuyệt với quan điểm “cầu viện” để giải phóng dân tộc. Năm 1920,
sau khi đọc Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương
về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa của V.I. Lê-nin, Người đã đứng hẳn về Quốc tế
III, về phía V.I. Lê-nin, kiên quyết đấu tranh chống khuynh hướng cơ hội chủ
nghĩa trong nội bộ Đảng Xã hội Pháp, và đã trở thành một trong những người sáng
lập Đảng Cộng sản Pháp. Đối với Người, mỗi lần phê phán cái sai lầm là mỗi lần
tổng kết và rút ra được kinh nghiệm quý báu cho bản thân cũng như để hướng dẫn
những cộng sự của mình.
Không bằng lòng với những tri thức thu
lượm được ở đất Pháp, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bôn ba khắp các châu lục để khám
phá, tìm hiểu, thâu thái thêm những tri thức mới. Người đã chứng kiến cuộc sống
khổ nhục của những người dân mất nước dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến ở
Đông Dương. Người đã phẫn nộ lên án chế độ tự xưng là “văn minh” nhất nhân loại
ở Anh, Pháp, Mỹ. Đặc biệt, Chủ tịch Hồ Chí Minh vui mừng khi thấy cuộc sống mới
trên quê hương Cách mạng Tháng Mười Nga. Đi đến đâu, Người cũng quan sát và suy
nghĩ, chiêm nghiệm để tự rút ra những bài học kinh nghiệm cho bản thân mình.
Bằng sự nghiên cứu nghiêm túc nhất, với tinh thần trách nhiệm cao nhất trước
dân tộc và giai cấp, Người khẳng định: “Muốn
cứu nước và giải phóng dân tộc không có con đường nào khác con đường cách mạng
vô sản. Việc
thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương là Đảng đã giương cao ngọn cờ cách mạng dân
tộc dân chủ lại càng chứng tỏ rõ rệt vai trò của giai cấp vô sản và đảng của nó
trong phong trào giải phóng dân tộc”./.
TBQL 17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét